
Nietzsche & Dostoevsky đối thoại
Sau đây là một cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai tư tưởng gia hiện sinh Nietzsche và Dostoevsky, lấy bối cảnh hai người [...]
Phân tích chi tiết về ảnh hưởng từ hành động cướp cong người khác – cũng như bí quyết để từ bỏ thói quen xấu này và thúc đẩy sự công bằng trong môi trường đội nhóm.
Làm việc nhóm là chìa khóa để thành công trong môi trường kinh doanh năng động hiện nay. Để thực sự có thể hợp tác hiệu quả, mỗi cá nhân và đội nhóm cần ý thức và tìm cách loại bỏ một hành vi “độc hại” rất phổ biến tại nơi làm việc: cướp công của người khác.
Tóm tắt nội dung chính
Cướp công xảy ra khi một cá nhân tìm cách “chiếm đoạt” thành tích của người khác – biến nó thành công trạng của riêng mình. Đây là một thói quen xấu thường thấy ở công sở và các môi trường chuyên nghiệp khác – biểu hiện qua các ví dụ như:
Hành vi này không chỉ là phi đạo đức – nó còn thể hiện thái độ thiếu tôn trọng hoàn toàn đối với những người thực sự có công. Khi làm như vậy, chúng ta cho thấy sự coi thường đối với những nỗ lực, ý tưởng và thành tích của họ.
Trong môi trường đội nhóm, cướp công một mặt làm “xói mòn” lòng tin – mặt khác gây tổn hại đến tinh thần và hiệu suất làm việc của các cá nhân liên quan.

Hành động tranh công thể hiện một tình huống khó xử về đạo đức – nó cho thấy sự xung đột giữa hai giá trị cơ bản: trung thực (honesty) và tư lợi (self-interest).
Trung thực và công bằng đóng vai trò then chốt trong việc thiết lập lòng tin và sự tôn trọng giữa người và người. Ngược lại, tư lợi phục vụ như một phương tiện để thu hút sự công nhận cho những thành tích của chính mình – qua đó thúc đẩy sự phát triển của cá nhân.
Cướp công của người khác là hành vi vi phạm nghiêm trọng các nguyên tắc đối xử công bằng – nó ngụ ý rằng bạn tự cho mình là quan trọng hơn, đồng thời thể hiện sự thiếu chính trực và tôn trọng đối với cá nhân đã thực sự có đóng góp. Hậu quả của thái độ ngạo mạn này thường rất tai hại – bao gồm:
Điều duy nhất tồi tệ hơn việc công trạng của mình không được ghi nhận – đó là tranh công của người khác.
John Wooden

Cướp công là hành vi xúc phạm nghiêm trọng đến người liên quan – chúng ta không chỉ tước đi công lao mà họ xứng đáng được hưởng, mà còn biến nó thành của chính mình. Đó là hai tội ác trong một.
Hãy thử hình dung lại những khoảnh khắc trong cuộc sống của bạn – khi còn đi học cũng như đi làm – bạn làm được điều gì đó rất tuyệt vời, và chờ đợi những lời khen ngợi và chúc mừng từ người khác. Chờ đợi. Và chờ đợi…
Và chẳng có gì xảy ra cả.
Điều này xảy ra ở mọi lúc mọi nơi. Mọi người không phải lúc nào cũng thể hiện sự chú ý khi bạn đạt được thành tích nào đó. Họ có những mối quan tâm riêng của họ.
Nếu điều này xảy ra khi còn là trẻ con, hẳn ta sẽ tỏ thái độ hờn dỗi về việc bị coi thường. “Thật không công bằng!”
Nhưng khi trưởng thành, chúng ta học cách chấp nhận nó. “Đời là vậy,” ta tự nhủ với chính mình. Điều đó không làm thay đổi sự thật rằng bạn đã làm được điều gì đó đặc biệt – ngay cả khi bạn là người duy nhất biết điều đó. Bạn chuyển sự chú ý sang một vấn đề khác.
Nhưng ngay cả những người “tốt tính” nhất cũng sẽ rất khó để có thể cười xòa bỏ qua – nếu công trạng không được công nhận của họ bỗng dưng bị ai đó cướp mất. Đó là điều xảy ra khi một người khác tự nhận công lao của ta về chính mình. Không khác gì họ đang đánh cắp ý tưởng, lòng tự trọng, cuộc sống của chúng ta!
Nếu khi còn nhỏ, chúng ta hoàn toàn không thích điều đó xảy ra – thì khi trưởng thành, thái độ của chúng ta sẽ là căm ghét kẻ đã giành công của mình (một phần vì lý do rủi ro sự nghiệp – cũng như sự mất mát khi công lao của mình bị đánh mất sẽ lớn hơn rất nhiều khi còn là trẻ con).
Khi một đồng nghiệp đánh cắp công lao cho thành công mà bạn đã tạo ra, họ đang phạm phải “tội ác” gây phẫn nộ nhất. Hành vi này tạo ra nhiều cảm xúc tiêu cực hơn bất kỳ khuyết điểm cá nhân nào khác. Và nỗi cay đắng nó tạo ra cho các bên liên quan là vô cùng khó quên.
Bạn có thể tha thứ cho ai đó vì đã không công nhận thành tích xuất sắc của bạn. Thế nhưng, thật khó để tha thứ nếu họ tự “nhận vơ” và “trơ trẽn” tuyên bố công lao của bạn là do họ thực hiện.
Nếu điều đó từng xảy ra với bạn, bạn hẳn biết rõ việc bỏ qua và quên đi khó khăn như thế nào.
Cướp công của người khác là một cách chắc chắn để đánh mất lòng tin và sự tôn trọng của họ.
Brian Tracy

Tranh công không chỉ là hành vi thiếu trung thực – nó còn là dấu hiệu của một tâm hồn bất an.
Zig Ziglar
Động cơ đằng sau hành vi tranh công của người khác là rất đa dạng – có thể xuất phát từ nhiều yếu tố khác nhau. Một số lý do phổ biến có thể kể đến như:

Nếu quan sát kỹ, bạn sẽ thấy rằng, việc giành lấy công trạng mà chúng ta không xứng đáng là một biến thể của tật hiếu thắng – mong muốn chiến thắng bằng mọi giá, trong mọi hoàn cảnh.
Bạn sẽ không bao giờ coi hồ sơ lý lịch hoặc bằng cấp đại học của người khác là của mình. Đó là bởi vì những thành tích đó được ghi chép và công nhận cách rõ ràng.
Nhưng khi cần xác định chính xác ai là người đóng góp cho thành công của doanh nghiệp trong một cuộc họp – hoặc ai đã giúp duy trì mối quan hệ với khách hàng quan trọng trong giai đoạn khó khăn, vấn đề trở nên phức tạp hơn hẳn. Thật khó để xác định ai xứng đáng được công nhận.
Vì vậy, đứng trước sự lựa chọn giữa việc giành lấy công lao cho bản thân – hoặc để nó về tay người khác, chúng ta dễ dàng rơi vào cái bẫy của ảo tưởng thành công (success delusion). Chúng ta tự nhận công lao cho mình nhiều hơn đóng góp thực sự của bản thân – và theo thời gian, ta bắt đầu thực sự tin vào điều đó.
Về phần các “nạn nhân” của bạn, họ sẽ không bao giờ quên những điều bất công bạn đã làm cho họ.
Nếu ý thức rõ bản thân mình cảm thấy thế nào khi ở vị thế nạn nhân, bạn hẳn sẽ biết được cảm xúc của của mọi người về bạn vì đã làm điều tương tự cho họ. Chẳng có là gì hay ho cả phải không?
Không thể nói trước được điều gì sẽ xảy ra cho một đội nhóm – khi không ai quan tâm đến việc công lao được ghi nhận nữa. Chúng ta biết điều này từ trong xương tủy của mình – rằng ta cảm thấy tốt như thế nào về đồng nghiệp của mình, nếu họ dành cho ta sự công nhận mà chúng tôi xứng đáng được hưởng.
Có hai loại người – người đóng góp và người tranh công. Hãy cố gắng thuộc về nhóm đầu tiên – ở đó, bạn sẽ ít bị cạnh tranh hơn hẳn.
Indira Gandhi
Có nhiều lý do sâu xa dẫn tới sự hình thành của tật xấu cướp công – ví dụ, cha mẹ bạn ngày xưa luôn muốn bạn đứng vị trí thứ nhất, và không bao giờ hài lòng nếu bạn bè (kể cả những người bạn chí cốt nhất) nổi trội hơn mình.
Mặc dù bạn có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh – cha mẹ, nền tảng giáo dục hoặc những tác nhân khác, thì điều đó cũng không giải quyết được vấn đề. Bởi khi đó, bạn đang tập trung vào quá khứ (điều chúng ta không thể thay đổi được) – thay vì hướng sự chú ý đến những ý tưởng hành động cụ thể cho tương lai.
Cách tốt nhất để ngừng trở thành kẻ cướp công là làm ngược lại. Chia sẻ những gì bạn có. Đây là một bài tập đơn giản – nhưng qua thời gian, sẽ biến bạn từ chỉ biết đến mình, thành một người luôn sẵn sàng ghi nhận công lao của người xung quanh.
Sau đây là một phương pháp mà TS. Marshall Goldsmith – chuyên gia executive coaching hàng đầu thế giới – chia sẻ trong ấn phẩm bestseller ‘What got you here won’t get you there‘ của ông. Trong một ngày (hoặc lâu hơn nếu sắp xếp được), hãy chú ý đến những lần bạn tự chúc mừng bản thân về một thành tích nào đó, dù lớn hay nhỏ. Sau đó viết nó ra giấy.
Hẳn bạn sẽ nhận thấy rằng, bản thân luôn tự “vỗ ngực” thường xuyên hơn bạn nghĩ. Chúng ta tự ghi nhận công lao về phía mình trong mọi vấn đề – từ việc nảy ra một ý tưởng lớn cho khách hàng, cho đến việc có mặt đúng giờ trong một cuộc họp, hay đưa ra một đề xuất có vẻ “khôn ngoan” cho đồng nghiệp.
“Hmm, mình làm cũng tốt đấy chứ”.
Không có gì sai trái với những suy nghĩ riêng tư này. Niềm vui mà chúng ta có được từ thành tích của chính mình là điều mang lại nguồn động lực vui vẻ để vượt qua một ngày dài gian khổ.
Sau khi đã lập xong một danh sách những lần tự chúc mừng bản thân, hãy tách từng phần ra và tự hỏi xem – liệu có khả năng người khác mới thực sự xứng đáng được khen ngợi vì thành tích “của bạn” hay không?
Nếu bạn có mặt đúng giờ trong một cuộc họp, có phải vì bạn rất đúng giờ và chu đáo không? Hay là vì trợ lý của bạn đã tìm kiếm bạn vào buổi sáng hôm đó để nhắc nhở về cuộc họp – rằng anh ấy/ cô ấy đã phải gọi điện liên tục để đảm bảo bạn khởi hành đủ sớm?
Nếu bạn nảy ra một ý tưởng hay trong lúc họp, liệu nó có thực sự xuất phát từ trí tưởng tượng phong phú của bạn không? Hay nó được lấy cảm hứng từ một nhận xét sâu sắc từ một thành viên khác trong phòng?
Khi nhìn lại danh sách của mình, hãy suy ngẫm về câu hỏi “then chốt” này:
Nếu một người khác cùng xem lại những công lao này với bạn, liệu họ có công nhận bạn nhiều như bạn đang tự nhận về cho chính mình không? Hay họ sẽ ghi nhận công trạng cho người khác, thậm chí cho chính họ?
Có thể bạn sẽ cho rằng bản thân xứng đáng được ghi nhận với tất cả những điều này. Nhưng nếu thành tâm với chình mình, ngay cả những người ích kỷ nhất trong chúng ta cũng sẽ rất khó để đi đến kết luận đó. Con người luôn có xu hướng ghi nhớ các sự kiện theo cách có lợi nhất cho mình.
Bài thực hành này là cơ hội để phơi bày sự thiên vị đó – giúp mỗi chúng ta cân nhắc về việc quan điểm của người khác mới thực sự gần với sự thật hơn.
Đọc thêm: Tự vấn bản thân (Self-questioning) – Vì sao cần thực hành mỗi ngày?

Nếu bạn muốn thành công, hãy học cách ghi nhận công trạng của mọi người.
Eleanor Roosevelt
Công nhận những nỗ lực của người xung quanh không chỉ là một cử chỉ biết ơn lịch thiệp – mà còn là chất xúc tác góp phần xây dựng các mối quan hệ và tinh thần hợp tác. Sau đây là gợi ý một số phương pháp thực hành tại nơi làm việc:

Ví dụ về cách ghi nhận công trạng của người khác:
Cho thì có phúc hơn là nhận.
Về phía ngược lại, khi ai đó “nhận vơ” công lao của mình, điều quan trọng là bạn phải phản ứng một cách quyết đoán và chuyên nghiệp. Dưới đây là một số bí quyết phản ứng phù hợp:
Đừng bao giờ tìm cách hơn thua với một con heo – vì cả hai đều sẽ bị “vấy bẩn”, song con heo sẽ rất thích điều đó.
Marshall Goldsmith

Bằng cách ý thức về hậu quả của tật xấu cướp công, chúng ta có thể bước đầu thúc đẩy một môi trường làm việc – nơi mọi thành viên cảm thấy có giá trị, sẵn sàng hợp tác phát triển với niềm tin rằng những đóng góp của mình sẽ được ghi nhận và khen thưởng. Thông qua giao tiếp rõ ràng, minh bạch và công bằng, nhà lãnh đạo và tổ chức sẽ góp phần nuôi dưỡng một nền văn hóa làm việc tích cực, hỗ trợ sự phát triển, hạnh phúc và thành công của các cá nhân và đội nhóm nói chung.
(Biên soạn lấy cảm hứng từ ấn phẩm bestseller của TS. Marshall Goldsmith – “What got you here won’t get you there“)
Có thể bạn quan tâm:

Sau đây là một cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai tư tưởng gia hiện sinh Nietzsche và Dostoevsky, lấy bối cảnh hai người [...]

Có bao giờ giữa guồng quay hối hả của cuộc sống, bạn chợt khựng lại, nhìn vào gương và tự hỏi: “Người đang sống cuộc đời [...]

Ngày 25 tháng 12 năm 2012 – lễ Giáng sinh! Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đi xem phim ở rạp. Và bộ phim tôi xem hôm đó [...]