
Nietzsche & Dostoevsky đối thoại
Sau đây là một cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai tư tưởng gia hiện sinh Nietzsche và Dostoevsky, lấy bối cảnh hai người [...]

Khám phá ý nghĩa của triết lý Memento Mori trên hành trình buông bỏ mọi phiền nhiễu, sống có mục đích và dồi dào mỗi ngày.
Trong quá trình biên soạn bài viết về lối sống Khắc kỷ, tôi tình cờ bắt gặp thuật ngữ “Memento Mori” – sau một hồi nghiên cứu, tôi phát hiện ra đây là một trong những nguyên tắc nền tảng của Chủ nghĩa Khắc kỷ và các triết lý/truyền thống tâm linh có liên quan khác. Kể từ đó, không rõ vì sao cụm từ này liên tục xuất hiện trong tâm trí tôi; nó nhắc nhớ tôi về tầm quan trọng của việc phải sống hết mình (và vì sao tôi nên ngừng đắm mình vào những hoạt động vô bổ không đưa tôi đến gần với “nguồn sáng”). Tuy rằng khái niệm này thoạt nghe có vẻ đáng sợ đối với nhiều người, tôi tin rằng nó không nhất thiết phải như vậy – hoàn toàn ngược lại là đằng khác. Chính nhờ nó, tôi đã có được lý do và động lực vững vàng để thức dậy mỗi sáng – và tiếp tục làm những việc tôi đang làm (ngay cả khi tôi không thể nhìn thấy kết quả ngay lập tức).
Tóm tắt nội dung chính
Memento Mori (phát âm “mə-MEN-toh MOR-ee”) là một cụm từ tiếng Latin thường được dịch nghĩa là “Hãy nhớ rằng ngươi sẽ phải chết”. Một cụm từ mạnh mẽ đã gây tiếng vang trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại – và đã từng được đề cập/ thể hiện trong nhiều truyền thống triết học và nghệ thuật, nó nhắc nhở chúng ta về sự mong manh của cuộc sống và tầm quan trọng của việc sống trọn vẹn mỗi ngày.
Khái niệm này thường gắn liền với triết lý Khắc kỷ, vốn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc suy ngẫm về sự tất yếu của cái chết để qua đó nuôi dưỡng sự bình an và trí tuệ nội tâm – cũng như sống một cuộc sống đạo đức phù hợp với lý trí và tự nhiên. Những người theo chủ nghĩa khắc kỷ tin rằng, cái chết không phải là điều đáng sợ – mà là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống. Vì vậy, chúng ta cần phải sống mỗi ngày một cách trọn vẹn, cũng như tránh lãng phí thời gian vào những việc không quan trọng.
Đôi khi, nó được sử dụng như một phần của các cụm từ khác như “Memento mori, Memento vivere” (có nghĩa là “Hãy nhớ cái chết, và sống cho hiện tại”), “Memento mori, Carpe diem” (“Hãy nhớ rằng bạn sẽ chết và nắm bắt khoảnh khắc này”), và “Memento mori, Amor Fati” (“Hãy nhớ rằng bạn sẽ chết và yêu quý số phận của mình”).
Mục đích chính đáng duy nhất của thực hành triết học là chuẩn bị cho cái chết.
Socrates
Thuật ngữ Memento Mori thường được cho là xuất phát từ nhận định trên của Socrates – người tin rằng vai trò của triết học là khuyến khích con người suy ngẫm về sự sống và cái chết. Ngoài ra, nó cũng có thể được xem là bắt nguồn từ tục lệ của người La Mã cổ đại – trong đó, các vị tướng giành chiến thắng trên đường diễu hành ăn mừng sẽ được tháp tùng bởi một nô lệ, người sẽ thì thầm vào tai họ rằng:
Respice post te! Hominem te esse memento! Memento mori!
(Hãy nhìn về phía sau và ý thức rằng ngài chỉ là con người phàm trần! Hãy nhớ rằng ngài sẽ phải chết!)

Về sau, khái niệm này được ủng hộ bởi các triết gia Khắc kỷ như Seneca và Epictetus, những người coi nó như một công cụ giúp con người sống một cuộc sống có đạo đức hơn.
Hãy luôn chiêm nghiệm về cái chết, sự lưu đày và mọi điều khủng khiếp mỗi ngày. Làm như vậy, bạn sẽ không bao giờ bị chi phối bởi suy nghĩ hèn hạ hay ham muốn thái quá.
Epictetus
Theo thời gian, Memento Mori đã trở thành một chủ đề nổi bật được khám phá trong nhiều lĩnh vực. Các kiến trúc tôn giáo và kinh sách (đặc biệt là của Kitô giáo) mô tả chủ đề này nhằm khuyến khích tín đồ chiêm nghiệm về cái chết và thế giới bên kia. Tương tự như vậy, văn học thời trung cổ thường phản ánh bản chất phù du của sự tồn tại, còn các họa sĩ thì thường kết hợp các yếu tố biểu tượng vào tác phẩm của họ (tranh, điêu khắc và thậm chí cả đồ trang sức) – qua đó nhắc nhở người xem về sự vô thường của cuộc sống:

Biểu tượng Memento Mori
Một số sự kiện lịch sử sau đó càng củng cố thêm ý nghĩa văn hóa của cụm từ này. Ví dụ, đại dịch hạch Cái Chết Đen tàn khốc đã khiến cái chết trở thành chủ đề thường trực trong tâm trí con người, dẫn đến sự phát triển mạnh mẽ của nghệ thuật và văn học Memento Mori. Một ví dụ là sự xuất hiện của thể loại nghệ thuật “Vũ điệu tử thần” (Danse Macabre), minh họa cách sống động tính phổ quát của cái chết – không phân biệt địa vị xã hội. Thông điệp ẩn chứa trong những tác phẩm nghệ thuật này thật đơn giản: dù bạn là ai – nông dân, linh mục, vua chúa, hành khất, v.v…, không ai có thể thoát khỏi cái chết.
Không quan trọng bạn đã tích lũy được bao nhiêu của cải/danh tiếng/thành công trong cuộc sống. Cuối cùng, số phận của mọi người đều giống nhau: ở dưới mồ.
Trong thời Trung Cổ, tang lễ thường kết hợp các biểu tượng và thông điệp “Memento Mori” (ví dụ: chữ khắc trên bia mộ) để thúc đẩy mọi người suy ngẫm về sự vô thường của cuộc sống và sự tất yếu của cái chết.
Bước sang thế kỷ 16, sự xuất hiện của thể loại nghệ thuật Vanitas đánh dấu một cột mốc quan trọng khác. Các bức tranh thời đó thường khắc họa những đồ vật biểu trưng cho sự vô thường của những thú vui trần thế – qua đó, người xem có thể đối mặt với sự mong manh của chính mình, cũng như tính phù du của của cải vật chất.

Trong thế giới phát triển nhanh chóng ngày nay, “Memento Mori” vẫn không mất đi sức hấp dẫn (nếu không nói là càng ý nghĩa hơn bao giờ hết). Từ biểu tượng đầu lâu trong thời trang cho đến việc được sử dụng như một công cụ tạo động lực sống chánh niệm, thuật ngữ này đóng vai trò như một lời nhắc nhở mạnh mẽ về bản chất phù du của cuộc sống – và lý do tại sao chúng ta cần tận dụng tối đa thời gian của mình. Trên thực tế, một số người như Steve Jobs đã cho rằng, thành tựu của họ đến từ việc do họ luôn nghĩ đến cái chết – và ý thức rằng thành tích và sự thỏa mãn quan trọng hơn việc chỉ tích lũy tài sản hay theo đuổi những thú vui phù du.
Việc tự nhắc nhớ bản thân về cái chết đã giúp tôi đáng kể trong việc đưa ra những quyết định lớn trong đời.
Steve Jobs

Dòng chữ khắc trên lối vào nhà nguyện Capela dos Ossos (Bồ Đào Nha):
“Xương cốt của chúng tôi nằm tại nơi đây đang chờ đợi bạn”
Suy ngẫm về cái chết là đỉnh cao trong tất cả các loại thiền chánh niệm.
Thích Ca
Thuật ngữ “Memento Mori” có khá nhiều điểm tương đồng với các khái niệm/ truyền thống từ các nền văn hóa trên thế giới:
Điểm giống nhau cơ bản giữa các khái niệm và truyền thống này là việc tất cả đều khuyến khích suy ngẫm về cái chết – đồng thời sử dụng nó như một công cụ để tự phản tỉnh, sống có đạo đức và trân trọng thời điểm hiện tại.

Chúng ta quá ham muốn cái này cái kia, muốn giải quyết vấn đề mà không nhận ra được sự vô thường của cuộc sống.
AVIS Viswanathan
Trong một thế giới ngày càng trở nên an toàn và thoải mái hơn, nhiều người trong chúng ta rất dễ rơi vào ảo tưởng về sự “trường sinh” – và coi mọi thứ trong cuộc sống là điều hiển nhiên. Bất chấp tính tất yếu và phổ quát của nó, cái chết là điều chúng ta thường tránh thảo luận – hoặc vì không thoải mái, hoặc vì tin rằng chúng ta vẫn còn nhiều thời gian trên mặt đất này.
Tuy nhiên, điều đó liệu có đúng chăng?
Dù bạn nghĩ như thế nào, cái chết thực tế có thể đến sớm hơn nhiều so với ta mong đợi. Đôi khi, có những lúc bạn tưởng như mình sẽ chết đến nơi – nhưng sau đó vẫn sống sót tới giờ.
Thế nhưng, trải nghiệm đó cũng đủ để nhắc nhở ta về sự khó lường của cuộc sống. Về kết cục không thể tránh khỏi của mỗi người.
Sau đây, tôi xin phép chia sẻ với bạn đọc câu chuyện cá nhân của tôi – về lần cuối cùng khi tôi cận kề cái chết. Vì lý do nào đó mà đến tận bây giờ, tôi vẫn có thể nhớ lại nó một cách rất tường tận.
Lúc đó là khoảng 9:15-9:30 tối Chủ Nhật, ngày 31 tháng 10 năm 2022. Tôi đang trở về nhà bằng xe Grab. Chúng tôi đã đến lối vào con hẻm dẫn vào nhà tôi.
Tôi cho rằng người tài xế của tôi khi đó đã hơi bất cẩn và thiếu kinh nghiệm. Anh ta vô tình đi quá lối vào hẻm – và tôi liền nhắc anh ấy về điều đó.
Anh lập tức quay xe lại cực nhanh, mà không để ý xem phía sau có ai không.
Và khi anh ta còn chưa quay xe xong, thì một tài xế xe máy khác từ phía sau lao thẳng vào chúng tôi và khiến chúng tôi (gần như) bị hất bay đi.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Chỉ vỏn vẹn vài giây thôi, nhưng đó lại là một trong những khoảnh khắc kinh hoàng nhất trong đời tôi (tính đến thời điểm hiện tại).
Chưa bao giờ tôi cận kề cái chết đến thế. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình không còn kiểm soát được bất cứ điều gì trên đời nữa.
May mắn thay, tôi đã sống sót qua khỏi vụ tai nạn mà chỉ bị gãy một ngón chân út.
Thời gian trôi qua, tôi bắt đầu quên đi sự việc đó. Cho đến khi tôi tình cờ bắt gặp thuật ngữ “Memento Mori” hai tháng trước.
Chính lúc đó, tôi mới nhận ra mình đã thiếu suy nghĩ đến mức nào. Lẽ ra tôi nên khiêm tốn và sống có mục đích hơn nhiều kể từ sau vụ tai nạn. Lẽ ra tôi nên ý thức được mình đã may mắn như thế nào. Rằng mạng sống của tôi đã được tha – vì một lý do nào đó mà tôi không biết được.
Tôi cho rằng có lẽ một phần sự thiếu ý thức của tôi xuất phát từ việc tôi, may mắn thay, chưa từng trực tiếp chứng kiến cái chết của nhiều người thân yêu. Cho tới giờ, hầu hết người thân của tôi đều vẫn còn sống – chỉ trừ bác và ông nội tôi.
Khi nghe tin về cái chết của bác tôi (tự thiêu vì stress), tôi đã cảm thấy trong lòng cứ nao nao suốt mấy ngày liền. Tuy nhiên, tôi không có mặt tại nhà để chứng kiến sự việc (cũng như không trực tiếp tham dự đám tang của bác) – nên tôi đoán rằng ấn tượng về nó chưa thực sự đủ mạnh với tôi. Về sau, khi được đọc lá thư tuyệt mệnh của bác, tôi cảm thấy một chút bất an len lỏi vào tâm trí – nhưng chỉ là trong chốc lát.
Về phần ông tôi, ông đã rơi vào tình trạng “nằm liệt gường” nhiều năm trước ngày mất. Vì vậy, khi thời điểm đến, mọi người đều đã ít nhiều chuẩn bị trước. Tuy đã tận mắt nhìn thấy xác ông, cúi đầu trước quan tài và tham gia đám tang của ông sau đó, tôi vẫn không thực sự cảm được ý nghĩa của cái chết (dù vẫn phần nào thấy lòng mình se lại).
Hồi tưởng những khoảnh khắc này – khi tôi phải đối diện với tính tất yếu của cái chết – khiến tôi nhận ra ý nghĩa sâu xa của cụm từ “Memento Mori”. Nó nhắc nhở tôi về sự vô thường và khó đoán trước của cuộc sống – cũng như lý do tại sao tôi nên cố gắng tận dụng tối đa thời gian quý báu mà mình có.
Chúng ta hãy thử nghĩ về những cuộc khủng hoảng gần đây như đại dịch Covid-19. Cách này cách kia, thế giới hiện đại có xu hướng gạt bỏ suy nghĩ về cái chết sang một bên. Những tiến bộ y tế, khoa học kỹ thuật & công nghệ dường như đã tạo ra ảo tưởng rằng, tất cả chúng ta sẽ sống mãi mãi. Trớ trêu thay, đại dịch đã đập tan hoàn toàn ảo tưởng đó.
Con virus corona không phân biệt đối xử ai. Tất cả mọi người đều có thể bị nhiễm bệnh. Hàng triệu sinh mạng đã ra đi – và toàn bộ chính phủ/giới khoa học trên thế giới đều không thể làm gì được.
Hàng ngàn doanh nghiệp phải đóng cửa, nhiều công ty phá sản mà không có hy vọng hồi phục. Cơ cấu xã hội bị đe dọa nghiêm trọng.
Thật là một sự tương phản với những ảo tưởng thông thường của con người về vị trí bá quyền của mình!
Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.
Giảng viên 1:2

Mặc dù đại dịch đã qua đi – và cuộc sống đã trở lại bình thường, nhưng chúng ta không được phép quên đi thông điệp mà nó đã để lại.
Rằng chúng ta là những con người phàm trần mong manh, không phải chủ nhân của thế giới này.
Rằng một ngày nào đó, tất cả chúng ta sẽ chết.
Và rằng chúng ta cần tận dụng tối đa thời gian quý báu mà bản thân có được trên thế giới này.
Bạn có thể sẽ không còn thức dậy vào ngày mai… sẽ không bao giờ có thể được ngủ nữa.
Seneca
Suy niệm về cái chết không phải để ta trở nên sợ hãi – mà là để trân trọng cuộc đời quý giá này.
Đức Đạt Lai Lạt Ma
Bạn có thể sẽ phải rời bỏ cuộc sống ngay bây giờ. Hãy để điều đó quyết định những gì bạn làm, nói và suy nghĩ.
Marcus Aurelius

Suy cho cùng, đối với một bộ óc có tổ chức tốt, cái chết chỉ đơn thuần là một cuộc phiêu lưu vĩ đại tiếp theo.
J. K. Rowling
Memento Mori không đơn giản là đón nhận cái chết – mà đúng hơn, ta được khuyến khích sử dụng nhận thức về cái chết để sống một cuộc sống phong phú hơn. Suy cho cùng, tất cả chúng ta đều sẽ chết – và những gì xảy ra sau khi chết không phải là điều ta có thể kiểm soát được. Do đó, chẳng có ích gì khi lo lắng về nó.
Từ góc độ tôn giáo/ tâm linh, chết không phải là hết – mà chính là sự khởi đầu. Ý thức con người sẽ tồn tại theo nhiều cách khác nhau – thiên đường, limbo, tái sinh, v.v…
Từ góc độ hoàn toàn thế tục, vì chúng ta không còn tồn tại sau khi chết, nên sẽ chẳng có ý thức để trải nghiệm nỗi sợ hãi cả.
Như vậy, dù bạn có thực hành bất kỳ tín ngưỡng/ niềm tin tâm linh nào hay không, tất cả chúng ta đều đi đến cùng một kết luận:
Cái chết không phải là điều đáng sợ.
Thật vậy, chân lý cơ bản này từ lâu đã được thể hiện qua lời của triết gia Socrates như sau:
Nỗi sợ hãi cái chết chẳng qua chỉ là dấu hiệu của vô minh, chứ không phải sự khôn ngoan thực sự. Đó là khi ta giả vờ biết những điều bản thân hoàn toàn không biết gì cả. Có ai biết chăng rằng liệu cái chết, thứ mà con người – trong nỗi sợ hãi của chính họ – luôn coi là điều xấu xa nhất, lại chẳng có khả năng là điều tốt đẹp nhất hay sao?

Điều duy nhất chúng ta cần sợ là không tồn tại khi vẫn còn sống. Về phương diện này, Memento Mori nhắc nhở chúng ta tập trung vào hiện tại và sống một cuộc sống trọn vẹn nhất – tránh hướng sự chú ý vào điều gì nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.
Thay vì lãng phí năng lượng vào các thú vui buông thả hay lo lắng về những điều chưa biết (điều gì xảy ra sau khi chết), tốt hơn hết là ta nên chuyển hướng năng lượng sang những điều khác có ý nghĩa hơn: cách sống, các mối quan hệ, tác động đến thế giới này.
Chúng ta có đang sống chân thực – phù hợp với những gì bản thân thực sự trân quý, mà không bị ràng buộc bởi áp lực xã hội không?
Chúng ta có đang trân trọng khoảng thời gian bên những người thân yêu và sẵn sàng giải quyết mâu thuẫn/ hàn gắn những mối quan hệ tan vỡ không?
Chúng ta có đang tích cực theo đuổi đam mê cá nhân và nỗ lực hết sức để tạo ra sự khác biệt khi có thể không?
Vị chủ nhân chân chính không tìm cách chạy trốn Tử thần. Y chấp nhận rằng y phải chết, và hiểu rằng có những điều trong thế giới sống còn tệ hơn cái chết rất nhiều.
J. K. Rowling
Đọc thêm: Bạn đang sống hay tồn tại? Khoảng cách giữa “sinh tồn” và “hiện hữu”
Đừng bao giờ quên rằng bạn phải chết; rằng cái chết sẽ đến sớm hơn bạn mong đợi.
John Furniss
Nếu đây là tuần cuối cùng của cuộc đời, bạn sẽ trân trọng điều gì nhất? Bạn sẽ sống như thế nào? Bạn sẽ yêu thương như thế nào? Hôm nay bạn sẽ nói ra những sự thật gì?
Tony Robbins
Một ngày nào đó, bạn sẽ thức dậy và nhận ra – không còn đủ thời gian để làm những điều bạn luôn mong muốn nữa. Vậy hãy hành động ngay từ bây giờ!
Paulo Coelho
Đọc thêm: 50 ý tưởng bucket list – Đi tìm niềm sống mỗi ngày
Khi bạn thức dậy mỗi sáng, hãy nghĩ rằng thật may mắn khi mình vẫn còn được sống, được suy nghĩ, được tận hưởng, được yêu thương…
Hodie Mihi, Cras Tibi.
(Nay tôi, mai anh chị em)

Viva la Vida
Đọc thêm: Mục đích tâm linh – Hành trình lắng nghe & đáp lại tiếng gọi của tâm hồn
Bạn đọc quan tâm có thể tham khảo tuyển tập câu nói hay về cái chết tại đây.
Cuộc đời tôi giống như một bức tranh Memento Mori: luôn có một chiếc đầu lâu đang cười toe toét bên cạnh để nhắc nhở tôi về sự phù du trong tham vọng của con người.
Yann Martel
Hãy sống như thể không có ngày mai. Hãy yêu thương như thể thời gian của bạn là hữu hạn. Và hãy luôn nhớ rằng, thật tốt khi được sống trên mặt đất này.
Jason Gray
Hãy bắt đầu làm những gì bạn muốn làm ngay bây giờ. Không ai trong chúng ta sẽ sống vĩnh viễn cả. Chúng ta chỉ có khoảnh khắc này, lấp lánh như một ngôi sao trong tay – và đang dần tan chảy như một bông tuyết.
Francis Bacon
Memento Mori! Nếu luôn tâm niệm rằng mình sẽ phải chết, cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi hoàn toàn khác.
Leo Tolstoy
Người hoàn thiện cuộc sống của họ mỗi ngày sẽ không bao giờ thiếu thời gian.
Seneca
Hãy để mỗi điều bạn làm, mỗi lời bạn nói, mỗi suy nghĩ bạn dự định giống như của một người sắp chết.
Marcus Aurelius
Hãy nhớ rằng : đời là một kiếp phù du.
Thánh Vịnh 89:47
Bạn sẽ chết. Chính ba từ đơn giản này đã trở thành ánh sáng dẫn đường, ngọn lửa và tham vọng thúc đẩy tôi hướng tới di sản và sống cuộc sống trọn vẹn nhất.
Gary Vaynerchuk
Có những điều kỳ diệu xung quanh ta, nhưng bản thân chúng ta chỉ là phù du.
Tim Ferriss
Thực hành cái chết là để đạt tới tự do. Một người đã học được cách phải chết như thế nào thì không còn là nô lệ nữa.
Michel de Montaigne
Tất cả những gì chúng ta có thể làm là quyết định phải làm gì với thời gian được ban cho.
J. R. R. Tolkien, Đoàn Hộ Nhẫn

Kể từ lần đầu tiên tôi biết đến nó, “Memento Mori” đã trở thành câu thần chú thường trực trong tâm trí tôi. Nó thì thầm bên tai tôi trong những giây phút rảnh rỗi, mang đến nền tảng sức mạnh khi sự nghi ngờ len lỏi vào tâm trí tôi – và là tia hy vọng khi tôi dường như không thể tìm thấy ý nghĩa trong những việc mình làm. Đối với tôi, ý thức rằng thời gian của mình là hữu hạn không phải là gánh nặng – mà là một nguồn động lực mạnh mẽ. Nó buộc tôi phải loại bỏ những thứ không cần thiết và tập trung vào những gì thực sự quan trọng.
Tuy có vẻ khó tiếp thu với một số người, song tôi tin rằng chỉ bằng cách chấp nhận cái chết của mình, chúng ta mới có thể thực sự trân trọng cuộc sống. Vậy thì, bạn còn chờ điều gì nữa? Hãy coi đây là động lực giúp bạn loại bỏ mọi phiền nhiễu và thực sự bắt đầu sống. Bởi vì như Memento Mori nhắc nhở chúng ta, ngày mai có thể sẽ không bao giờ đến!
Hãy nhớ rằng một ngày nào đó, bạn sẽ phải chết!
Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ!
Ta cứ ngỡ xuống trần chỉ một chốc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay!
Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay
Bùi Giáng

Có thể bạn quan tâm:

Sau đây là một cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai tư tưởng gia hiện sinh Nietzsche và Dostoevsky, lấy bối cảnh hai người [...]

Có bao giờ giữa guồng quay hối hả của cuộc sống, bạn chợt khựng lại, nhìn vào gương và tự hỏi: “Người đang sống cuộc đời [...]

Ngày 25 tháng 12 năm 2012 – lễ Giáng sinh! Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đi xem phim ở rạp. Và bộ phim tôi xem hôm đó [...]