
Nietzsche & Dostoevsky đối thoại
Sau đây là một cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai tư tưởng gia hiện sinh Nietzsche và Dostoevsky, lấy bối cảnh hai người [...]
Khác biệt chính giữa phản hồi có tính đóng góp và công kích cá nhân nằm ở cách thức nêu ý kiến – hướng tới thay đổi hay xoáy vào thiếu sót.
Công kích cá nhân là thói quen xấu mà hầu như bất cứ ai trong chúng ta cũng mắc phải. Trong rất nhiều trường hợp, chúng ta buột miệng nói ra những lời, bề ngoài tưởng chừng như vô hại, song gây tổn thương sâu sắc đến người đối diện. Mặc dầu bạn có thể “ngụy biện” là bản thân chỉ muốn góp ý xây dựng – rằng đối phương nên học cách tiếp thu lời chỉ trích, thực tế có một khoảng cách nhất định giữa một lời góp ý thực sự và một nhận xét chỉ thuần mục đích phê phán.
Khác biệt lớn nhất giữa những phản hồi có tính đóng góp và công kích cá nhân nằm ở cách thức nêu ý kiến. Trong khi những lời góp ý xây dựng tập trung vào việc hỗ trợ đối phương phát triển – thì ngược lại, những góp ý công kích chỉ xoáy sâu vào mặt tiêu cực, do đó nội dung thường mơ hồ và thiếu tính định hướng hành động.
Phê bình mang tính xây dựng luôn thể hiện sự rõ ràng, trực tiếp, trung thực – qua việc cung cấp các ví dụ cụ thể và đề xuất thay đổi. Loại phản hồi này cũng nêu bật những cách thức người nghe có thể cải thiện tích cực hành vi của họ để giảm thiểu các vấn đề phát sinh trong tương lai.
Ngược lại, những lời công kích cá nhân chỉ tập trung vào mặt trái của vấn đề. Loại phản hồi này không mang lại sự khuyến khích, giúp đỡ hoặc hỗ trợ phát triển bản thân. Bất chấp ý định của người nói, nó thường tác động xấu đến tinh thần và gây suy giảm sự tự tin ở người nghe.
Chỉ trích tiêu cực hay công kích là những nhận xét có tính châm biếm sâu cay mà chúng ta nói ra hàng ngày, có hoặc không có chủ đích, không phục vụ mục đích nào khác ngoài việc hạ thấp đối phương, làm tổn thương họ hoặc khẳng định vị thế bề trên.
Marshall Goldsmith

Những chỉ trích mang tính công kích len lỏi vào tổ chức, phát sinh thành các vấn đề khác và “giết chết” niềm tin mà chúng ta đã dày công xây dựng. Với tư cách người lãnh đạo, tiếng nói của bạn sẽ có ảnh hưởng lớn hơn 1.000 lần đối với cấp dưới so với bất kỳ người nào khác. Như vậy, tất cả các hành động của bạn, tích cực cũng như tiêu cực, đều được khuếch đại tác động lên gấp nhiều lần.
Sự tử tế làm giàu cho tâm hồn bạn; ngược lại, sự tàn nhẫn hủy hoại thân thể bạn.
Châm ngôn 11:17
Mọi người thường không ý thức về những nhận xét tiêu cực mà bản thân nói ra. Nhưng đối tượng bị công kích cá nhân sẽ ghi nhớ rất sâu sắc những nhận xét đó.
Thông thường, các nhà lãnh đạo có xu hướng thích chỉ trích nhân viên của mình. Thay vì được khơi gợi cảm hứng và nhận sự khích lệ từ cấp trên, thì các nhân viên cấp dưới lại phải “chịu đựng” những lời phê bình rất khó nghe của sếp.
Như Michael Hyatt đã nhận định, trừ khi “tạo ra một môi trường đủ cởi mở cho những người bất đồng quan điểm”, nhà lãnh đạo thậm chí sẽ không có ý niệm gì về xu hướng công kích của chính mình. Quá trình này sẽ tiếp tục cho đến khi nhân viên cảm thấy bị xúc phạm và “vỡ mộng” về hình mẫu người sếp lí tưởng.
Phần lớn chúng ta đều có đủ năng lực trí tuệ cảm xúc để nhận ra khi nào mình đang xúc phạm ai đó. Thế nhưng, có một kẻ hủy diệt âm thầm sự gắn kết nội bộ – đó chính là thói quen bàn chuyện phiếm (gossip).
Xu hướng thích buôn chuyện đã thâm nhập vào văn hóa nhiều doanh nghiệp – đến mức những câu chuyện phiếm nay trở thành yếu tố cốt lõi của nhiều cuộc trò chuyện thường ngày, đặc biệt trong bối cảnh mạng xã hội “bùng nổ” như bây giờ.
Khi nhân viên phụ trách bán hàng nói với lễ tân rằng bộ phận CNTT không thể kết nối mạng máy tính, người này cũng đồng thời đang gián tiếp chỉ trích bộ phận CNTT không có đủ năng lực – cũng như phê phán ban lãnh đạo đã không thuê đúng người ngay từ đầu.
Chúng ta vui vẻ khi chỉ trích người khác trong phạm vi ảnh hưởng của chúng ta, nhưng lại không đủ can đảm để đưa ra phản hồi trực tiếp, mang tính xây dựng cho đối phương.
Nói chuyện phiếm là khi ta thảo luận một điều tiêu cực với ai đó không thể giải quyết được vấn đề.
Dave Ramsey
Một số người có khuynh hướng gây tổn thương người khác để cảm thấy tốt hơn về bản thân. Đằng sau một số bình luận dường như vô hại của họ, thường sẽ ẩn giấu một ẩn ý châm biếm sâu cay nào đó. Những phát ngôn của họ xuất phát từ nhu cầu thầm kín muốn được thỏa mãn chính mình, với cái giá phải trả là làm tổn thương người khác.
Nói cách khác, chúng ta tìm thấy niềm vui khi khiến người đối diện cảm thấy khó chịu.
Những người theo chủ nghĩa ái kỷ thích làm cho người khác cảm thấy “nhỏ bé” hơn. Họ có xu hướng thích đưa ra nhiều bình luận tưởng như “vô hại”. Thực tế, nhận xét của họ là có chủ ý và thường được ngụy trang dưới vẻ ngoài thân thiện.
Chúng ta đừng bao giờ làm cho người khác trở nên nhỏ bé đi – chỉ để khiến mình trở nên to lớn hơn. Thay vì đưa ra những bình luận “vô hại” không chủ đích, hãy thể hiện sự yêu thương và quan tâm đến mọi người.
Ngay cả khi hành vi/ ý kiến của người khác khiến ta cảm thấy bị xúc phạm, chúng ta không nhất thiết phải để nó ảnh hưởng đến mình. Chính sự khác biệt là yếu tố làm phong phú các tương tác và mối quan hệ hằng ngày. Nhờ đó, mỗi người học được cách trở nên khoan dung hơn, cũng như chấp nhận sự rằng quan điểm của mình không phải là tốt nhất hay duy nhất.
Đọc thêm: Hiếu thắng – Vì sao ta khát khao chiến thắng bằng mọi giá?
Bạn có bao giờ để ý bản thân vẫn thường xuyên buột ra những câu nói đại loại như dưới đây không?
Nếu ai đó đang gặp khó khăn trong công việc, việc hạ thấp họ bằng cách nói rằng việc họ đang làm dễ dàng như thế nào có thể khiến đối phương cảm thấy thực sự tồi tệ. Thay vào đó, sẽ tốt hơn rất nhiều nếu bạn chỉ cần hỏi xem họ có muốn được giúp đỡ hay không – sau đó đưa ra lời khuyên từ kiến thức chuyên môn của bạn.
Đừng ngần ngại đưa ra một lời xin lỗi thực sự khi bạn làm điều gì đó sai trái hoặc vô tình gây tổn thương đối phương. Tuy nhiên, nếu ngay sau đó là một tràng “nhưng mà”, những gì bạn vừa nói sẽ trở nên hoàn toàn vô nghĩa.
Đọc thêm: Không biết nói lời xin lỗi – Hậu quả khi từ chối nhận sai lầm
“Gì cũng được” là câu nói mà phần lớn chúng ta thường buột ra khi được ai đó góp ý điều gì mình không muốn, hoặc vào lúc bản thân không muốn lắng nghe. Phản ứng như vậy thường khiến người khác cảm thấy rất khó chịu, ngay cả khi bạn không cố ý như vậy.
Mặc dù bạn có thể không thoải mái khi phải lặp lại những gì đã nói, nhưng đừng bao giờ vì thế mà công kích đối phương. Mọi người sẽ không thể nào ghi nhớ từng điều chúng ta nói. Khi được hỏi lại cùng một câu hỏi, hãy cố gắng thực hành tính kiên nhẫn và trả lời lại một cách từ tốn và chậm rãi.
Đọc thêm: Sống trong quá khứ – Trở ngại trên hành trình thay đổi

Theo một nghiên cứu tại Hoa Kỳ, 77% người được khảo sát cho biết họ cảm thấy bị tổn thương sâu sắc khi phải nhận phản hồi tiêu cực từ cấp trên/ đồng nghiệp bằng văn bản. Sau đây là một số cách mà bạn có thể áp dụng để tránh rơi vào “cạm bẫy” góp ý kể trên.
Lắng nghe góp ý/ lời phê bình từ đồng nghiệp, cấp trên hoặc một người mà bạn không hoàn toàn tin tưởng có thể là điều không dễ dàng chút nào. Dưới đây là quy trình 6 bước giúp bạn tiếp thu lời chỉ trích một cách khéo léo hơn:
Đọc thêm: Không biết nói lời cảm ơn – Vì sao chúng ta ít thể hiện lòng biết ơn?
Công kích cá nhân là một thói quen dễ mắc phải, đặc biệt là ở những người có thói quen “lạm dụng” sự thẳng thắn như một công cụ quản lý. Vấn đề là, chính sự thẳng thắn quá mức đó cũng có thể trở thành thứ hủy hoại sự nghiệp của bạn.
Warren Buffett khuyên rằng, trước khi thực hiện bất kỳ một hành động nào, bạn nên tự hỏi mình xem, liệu bạn có muốn người thân của mình nhìn thấy hành vi của bạn được công khai trên báo không.
Bạn có thể áp dụng một bài kiểm tra tương tự để tránh đưa ra những bình luận công kích. Trước khi nói điều gì, hãy tự hỏi những câu như sau:
Nếu câu trả lời là không, bạn biết mình phải làm gì tiếp theo rồi đó.

Ở cương vị lãnh đạo, chúng ta hãy luôn thử thách chính mình với những câu hỏi sau đây:
Đọc thêm: Kỹ năng làm việc nhóm – Định nghĩa, Ví dụ & Cách cải thiện
Công kích cá nhân gây ra những hậu quả rất nghiêm trọng và kéo dài đối với các mối quan hệ trong công việc cũng như cuộc sống. Tuy ai cũng ý thức được điều này, phần lớn thời gian chúng ta thường ngụy biện cho hành vi công kích của mình bằng vỏ bọc “muốn góp ý xây dựng”. Hy vọng những chia sẻ trên đây sẽ giúp bạn đọc nhận thức đầy đủ hơn về sự khác biệt giữa hai hình thức phê bình này, để từ đó có kế hoạch cải thiện các mối dây tương quan – làm nền tảng cho thành công trong tương lai.
Biên soạn lấy cảm hứng từ nội dung ấn phẩm “What got you here won’t get you there” (tựa Việt: Thành công hôm nay chưa chắc thành đạt ngày mai) của TS. Marshall Goldsmith.
Có thể bạn quan tâm:
Tham khảo
Making destructive comments. https://marshallgoldsmith.com/articles/making-destructive-comments/.
Making Destructive Comments (Habit Series #4). https://themilitaryleader.com/making-destructive-comments-habit-series-4/.
What’s Really Behind Those Apparently “Harmless” Comments? https://exploringyourmind.com/behind-apparently-harmless-comments/.

Sau đây là một cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai tư tưởng gia hiện sinh Nietzsche và Dostoevsky, lấy bối cảnh hai người [...]

Có bao giờ giữa guồng quay hối hả của cuộc sống, bạn chợt khựng lại, nhìn vào gương và tự hỏi: “Người đang sống cuộc đời [...]

Ngày 25 tháng 12 năm 2012 – lễ Giáng sinh! Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đi xem phim ở rạp. Và bộ phim tôi xem hôm đó [...]